Phân tích bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

Bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng là khúc ca hùng tráng về người lính Tây Tiến. Những người lính Tây Tiến mang một vẻ đẹp kiêu hùng, bất khuất. Cùng với tình yêu nước luôn quyết tâm bảo vệ hòa bình tự do cho đất nước.

Các luận điểm trong bài thơ Tây Tiến

Luận điểm 1: Đường hành quân của người lính Tây Tiến giữa núi rừng Tây Bắc hoang sơ.

  • Nỗi nhớ Tây Tiến thốt lên thành lời.
  • Bức tranh thiên nhiên Tây Bắc hoang vu và dữ dội.
  • Bức tranh về cuộc sống yên bình, nhẹ nhàng.
  • Bức tranh bi hùng về người chiến sĩ Tây Tiến.

Luận điểm 2: Những kỷ niệm đẹp của tình quân dân gắn bó, nét đẹp của vùng núi rừng Tây Bắc.

  • Đêm liên hoan thắm tình quân nhân.
  • Cảnh sông nước, con người vùng Tây Bắc.

Luận điểm 3: Hình tượng người lính Tây Tiến.

  • Điều kiện sống và chiến đấu gian khó của người lính Tây Tiến.
  • Tâm hồng lãng mạn, vẻ đẹp bi tráng.

Phân tích bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng
Hình ảnh người lính Tây Tiến

Luận điểm 4: Lời hẹn ước và gửi gắm của tác giả.

Gợi ý văn mẫu phân tích bài thơ Tây Tiến

Tây tiến là bài thơ của người chiến sĩ nói về người chiến sĩ – anh vệ quốc quân thời 9 năm kháng chiến chống thực dân pháp. Quang Dũng vừa cầm sung đánh giặc vừa làm thơ nên thơ ông rất xác thực và hào sảng, dư ba. Bài thơ được Quang Dũng viết vào năm 1948. Khi cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc ta bước sang năm thứ ba. Chặng đường kháng chiến còn đầy thử thách và gian lao.
Tây tiến nói lên nỗi nhớ và niềm kiêu hãnh của Quang Dũng về chiến hữu thân yêu, cùng vào sinh ra tử một thời chiến đấu.

Mở đầu bài thơ là tiếng gọi làm nao lòng người, Nỗi nhớ thương như nén chặt bỗng trào dâng:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi”.

Từ ‘ ơi ‘ bắt vần với từ láy ‘ chơi vơi ‘ khiến cho âm điệu câu thơ trở thành thiết tha lắng dịu, xao xuyến. Hai chữ ‘ nhớ ‘ như hai nốt nhấn gợi tả nỗi nhớ ‘ chơi vơi ‘ cháy bỏng khôn nguôi. Từ Phù Lưu Chanh ông nhớ dòng tuy nhiên mã, nhớ rừng núi Tây Bắc . Nhớ đoàn binh tây tiến – một đơn vị bộ đội đã hoạt động ở vùng núi rừng miền tây Thanh Hóa, Hòa Bình , Sơn La – biên giới Việt Lào trong những năm đầu kháng chiến. Bao kỉ niệm đẹp một thời chinh chiến bỗng ùa về. Những tên bản , tên mường của rừng xưa núi cũ yêu thương trở lại. Bỗng trở nên thân tình, làm lay động hồn người lính :

“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi.

Mường Lát hoa về trong đêm hơi.”

Những Sài Khao, Mường Lát … Những địa điểm nổi tiếng rộng lớn ngàn trùng từng đóng dấu chân đoàn chiến binh Tây Tiến . Trong ‘ sương lấp ‘ , trong ‘ đêm hơi ‘ mù mịt, đông giá, đoàn dũng sĩ đã phải vượt quá những đoạn đường hành quân khổ cực. Ngày nối ngày , đêm nối đêm, qua bao dãi dầu, ‘ đoàn quân mỏi ‘ giữa cái biển sương mù của rừng núi miền tây ; ‘ đoàn quân mỏi ‘ tưởng như bị ‘ lấp ‘ đi. Cái mỏi mệt, cái gian khổ như đã tiêu tan. Sau thanh bằng liên tiếp diễn tả cái nhẹ nhàng. Cái lâng lâng trong tâm hồn người lính trẻ đi tới đích sau những chặng đường dài hành quân đầy thử thách: “Mường Lát hoa về trong đêm hơi”.

Trận chiến đấu đấu diễn ra ác liệt giữa rừng núi Tây Bắc. Những đèo dốc ‘ khúc khuỷu ‘ , ‘ sâu thẳm ‘ chưa hề đóng dấu chân người ! Những ‘ cồn mây lợn hút ‘. Những tầng cao của núi, những độ sâu của lũng, của suối thách thức chí ngoan cường như chặn đổi mới của đoàn quân :

” Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳm,

Heo hút cồn mây súng ngửi trời.

Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi.”

Các từ láy : ‘ sâu thẳm ‘ , ‘ khúc khuỷu ‘ , ‘ lợn hút ‘ được chọn lọc đồng thời áp dụng như những nét khắc, nét vẽ có trị giá xây dựng hình ảnh độc đáo, làm xuất hiện những dốc, những cồn mây mà nhà thơ và chiến hữu phải vượt xa trong những năm tháng : ‘ áo vải chân không đi lùng giặc đánh ‘ ( hồng nguyên ). ‘ Súng đánh hơi trời ‘ là một bức ảnh nhân cách hóa cho biết cái ngộ nghĩnh, vô tư tươi trẻ và yêu đời của người chiến sĩ trẻ.

Có câu thơ gồm 2 vế tiểu đối. Năng lực can trường của người lính tây tiến được đo bằng : ‘ nghìn thước dâng cao / nghìn thước xuống ‘. Núi tiếp núi, đèo nối đèo, hết dâng cao, lại xuống thấp. Đoàn quân đi trong mù sương, trong màn mưa rừng. Từ những đỉnh cao ‘ nghìn thước ‘ , các chiến binh dõi tầm mắt nhìn xa. Những bản mường, những nhà rông thấp thoáng lấp ló. Câu thơ thất ngôn, toàn thanh bằng gợi tả xúc cảm vui tươi, lâng lâng thư thái dâng lên trong tâm hồn người chiến sĩ trẻ rất tích cực yêu đời lúc dõi nhìn về xa qua màn mưa rừng : ‘ nhà ai pha luông mưa xa khơi ‘ .

Có những bài thơ một thời nhưng vẫn có nhiều bài thơ vĩnh viễn. Thơ hay không già và mùa xuân không ngày tháng. Là vì đèo cả của hữu loan, là Nhớ của Hồng Nguyên , Đồng chí của Chính Hữu, Tây Tiến của Quang Dũng, và nhiều kết quả của các tác giả, thi nhân trong cuộc kháng chiến chống mĩ.

Tây tiến là một trong các bài thơ hay nhất viết về người lính cầm súng bảo vệ đất nước, tiêu biểu cho thơ Việt Nam thời kháng chiến chống thực dân Pháp. Với bút pháp lãng mạn, với phẩm cách tài hoa, phong độ hào hùng của thi nhân – chiến sĩ, Quang Dũng đã chạm khắc vào thời kỳ, vào thơ ca và lòng dạ con người bức ảnh người lính không tên tuổi Thăng Long – Hà Nội, của đồng bào nước ta anh hùng. Trước phần hồn người liệt sĩ, ta thắp lên nén tâm hương, nghiêng mình với cảm tình tri ân và kính phục thi nhân cùng những chiến sĩ vẻ vang trong đoàn binh Tây Tiến .

>> Xem thêm: Phân tích người lái đò sông Đà

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *